CHIẾC KẸP TÓC


 

Bài thơ này viết về sự việc có thật trong một lần khám xét tư trang tại trại A 20 Xuân Phước. Nhân vật chính trong bài thơ là một anh bạn trẻ, tù chính trị có án tại nhà 4. Tôi đem bài thơ đến len lén tặng anh. Mấy ngày sau anh gặp tôi và nói “Tụi nó đạp gẫy cây kẹp tóc ; tôi đã nhờ gởi bài thơ của anh về tặng em gái tôi để thế cho cây kẹp. Chắc nó hiểu lòng tôi”

 

Chiếc kẹp tóc xinh xinh

anh dành tặng cô em gái

ngày anh đi tù còn nhỏ dại

giờ đã bước vào tuổi mộng mơ

chiếc kẹp tóc đơn sơ

nhưng ấp ủ

biết bao tình thương

của nguời anh tha hương

 

Tên công an thèm thuồng

nhìn chiếc kẹp xinh xinh

hắn bỗng nhớ gia đình

nhớ quê hương miền Bắc

nhớ những bát khoai chấm muối ăn mặn chát

nhớ bà mẹ chân đất lội phân

nhớ những đứa em mong tết quanh năm

để được ăn tí thịt

áo quần vá chằng vá chịt

tóc dài vẫn buộc dây chun

ao uớc chiếc trâm cài đầu

 

Hắn giằng chiếc kẹp đút vào túi áo

rồi mặt mày trâng tráo

“Nhân danh Đảng và Nhà Nước tôi thu“

hắn tưởng rồi sẽ trơn tru

như bao lần trước

ăn cướp của tù

 

Nhưng lần này người tù phản đối

anh đứng hiên ngang như vị quan tòa

buộc tội

bắt bị cáo im lặng cúi đầu

nghe từng chữ từng câu

bài học về lương thiện và liêm sỉ

trước mặt anh em tù đang cười thích chí

 

Tên công an mặt mày bí xị

móc chiếc kẹp ra

bẽn lẽn ngượng ngùng

giữa đám đông

hắn muốn chui vào lòng đất

nhưng Đảng không dậy môn độn thổ

mà chỉ dậy thói lưu manh

hắn đạp chiếc kẹp gẫy tan tành

 

Người tù đôi mắt long lanh

giận giữ

anh không nói nhưng dáng điệu đã thành ngôn ngữ

ghê tởm, căm thù

 

Anh có trái tim dào dạt tình thương

anh có nét đẹp tâm hồn

anh có cả lòng dũng cảm

và lẽ phải với anh là bạn

 

Nhưng đàng sau tên công an là súng đạn

là sự bạo tàn

nên chúng như một bầy thú hung hăng

nhảy xổ vào anh bằng đòn thù hèn hạ

nắm tay, cùi chõ, đầu gối, gót chân

ngực anh, bụng anh đầm đìa máu

 

Anh giờ như cánh chim bị bão

mỗi lúc trở mình là mỗi cơn đau

nhưng trái tim anh

tình vẫn dạt dào

tâm hồn anh

vẫn như vầng trăng sáng

khuôn mặt anh

vẫn hiện ra lòng dũng cảm

và đôi mắt anh …

càng rực lửa căm thù

 

A20 Phạm Đức Nhì

Comments

Popular posts from this blog

THIÊN ĐƯỜNG TÌNH ÁI

SÀI GÒN MỘT CHIỀU EM LỖI HẸN

TÔI ĐÃ GẶP Ở ĐÂY