Posts

TẬP VẼ

Bài này tôi viết lúc đang nằm ở bệnh xá phân trại B. Tôi được chuyển vào đây sau khi bị đạp giập xương sống trong xà lim lần thứ hai. Một em tù hình sự có học lại có hoa tay, vẽ đẹp nên được ưu tiên cho về đội nhà bếp để thỉnh thoảng vẽ cờ, hoa, khẩu hiệu trang trí cho phân trại. Em mến tôi và lúc bớt việc lại đến bệnh xá đề nghị tôi hát mấy bản nhạc vàng mà em ưa thích. Một hôm em tâm sự là rất buồn, rất chán khi bị bắt buộc phải vẽ những hình, khẩu hiệu mà em “không có cảm tình”.   Bài thơ  TẬP VẼ  ra đời trong khung cảnh ấy.   Thuở bé  thầy giáo thường khen em có hoa tay, vẽ nhanh, vẽ đẹp chỉ vài nét là có hình người   muông thú, cỏ hoa Thế mà mấy năm qua em luôn bị điểm 2 môn vẽ chăm chỉ, miệt mài   tính em vẫn thế chứ có đâu biếng nhác, ươn hèn Nhớ hôm vẽ cờ búa liềm em đã ngắm kỹ   từng đường cong nét thẳng em cũng ướm thử   từng đoạn dài đoạn ngắn nhưng đến hết giờ em vẽ cũng vẫn …sai Đưa lưng cho thầy quất mấy roi em ngỡ   ...

TÔI RẤT SỢ RỒI SẼ MỘT NGÀY

Tôi rất sợ rồi sẽ một ngày hình Mao Trạch Đông rất to đóng khung thật đẹp treo ở nơi trang trọng nhất trong nhà   Những lá cờ nền đỏ, 5 ngôi sao vàng một lớn, bốn nhỏ phần phật tung bay khắp phố   Những con đường Trần Hưng Đạo, Nguyễn Huệ, Lê Lợi, Trưng Vương gợi những trang sử hào hùng, bất khuất thay bằng những cái tên Tàu lạ hoắc.   Tôi rất sợ rồi sẽ một ngày cầm trong tay thẻ Chứng Minh Nhân Dân tên của mình được phiên âm đọc lên như người nói ngọng   Những đứa trẻ Việt Nam đến trường xì xồ tiếng Quảng Đông, Quan Thoại đọc Ngũ Kinh, Tứ Thư Truyện Kiều của Nguyễn Du vứt vào sọt rác   Và tôi cũng rất sợ rồi sẽ một ngày trên bản đồ thế giới mảnh đất hình chữ S với cái tên Việt Nam thân thiết thành Khu Tự Trị Ngoại Biên  không còn nằm trong Liên Hiệp Quốc vì đã mất tư cách thành viên   Hỡi toàn thể dân tộc Việt Nam đất nước đang thậm chí nguy nan nếu cứ “lửng lơ con cá vàng” ...

HOA DẠI

  (Tâm sự một nhà thơ)   Tôi là loài hoa dại mọc bên đường tỏa sắc hương dịu lòng những ông bố trên đường đến xưởng những bà mẹ đi thăm ruộng trở về   Tôi thêm nét vui tươi cho cô gái quê xách làn đi chợ   Các cô cậu học trò mặt mày hớn hở cười với tôi mỗi buổi đến trường   Tôi đứng đây mở lòng đón gió bốn phương để thêm sắc thêm hương cho người đời thêm đẹp dạ   Bạn đừng tưởng đời tôi êm ả như mặt nước hồ tôi đã bao phen nghiêng ngả trước những trận gió to   Có lúc thân tôi xác xơ tả tơi từng cánh lá rụng phấn bay lịm dần trong đêm lạnh nhưng nghĩ đến ngày mai tôi gượng dậy mỉm cười   Tuy nhiên nếu lúc này bạn ngỏ ý mời tôi đến một ngôi nhà sang trọng dành cho tôi chỗ ngồi ấm cúng có kẻ chăm lo trẩy lá tỉa cành tôi vẫn lắc đầu nhìn dưới chân mình mảnh đất nhỏ tôi vô cùng yêu mến   Tôi sống không phải để riêng ai âu yếm sắc hương này tôi muốn sẻ chia cho tất cả mọi người từ em bé ngây thơ đến các cụ già trăm tuổi   Và nếu nơi đây nước dâ...

BÀI THƠ KHÔNG TỰA

Bài thơ viết cuối năm 1996, có tựa đàng hoàng, nhưng vì lúc ấy mới tập tành computer nên khi copy rồi paste vào mail, cái tựa không hiểu sao biến mất. Tựa của bài thơ là LÁ CỜ CHÍNH NGHĨA Mấy người bạn FW bài thơ đi khắp nơi và được mọi người ưa thích. Nhận thấy khi đọc đến cuối bài ai cũng có thể đặt tựa cho bài thơ rất chính xác nên hôm nay, kỷ niệm bài thơ được 19 tuổi, xin gởi bài thơ (cũng vẫn không có tựa) đến bạn đọc để cùng sống lại một giai đoạn lịch sử "không thể nào quên" của dân tộc. Phạm Đức Nhì     BÀI THƠ KHÔNG TỰA              Tự do như muối hạnh phúc như đường khi   còn đang ăn đủ miếng ngọt miếng ngon khó thấy được giá trị của hạt đường hạt muối   Tôi sống ở miền nam nhìn dòng đời trôi nổi nở lại tàn bao nhiêu mùa hoa hai nền Cộng Hòa một cuộc chiến tranh dài đẫm máu   Tôi đã dốc lòng chiến đấu bảo vệ tự do dưới lá cờ nền vàng ba sọc đỏ   T...